Home Mr Old Man Articles Trở lại chợ Nồi Rang

Trở lại chợ Nồi Rang

10 min read
0
0
52
May quá, cô hàng bánh xèo năm xưa vẫn còn đây

Mấy hôm trước, Mr. Old Man có dịp trở lại chợ Nồi Rang — một ngôi chợ quê mang cái tên mộc mạc đã có từ mấy trăm năm.

Lần trở lại này, Mr. Old Man mang theo một món quà đặc biệt.
Một tấm ảnh khổ lớn, lồng khung chỉn chu — chụp cô hàng bánh xèo, người sáu năm trước đã tình cờ bước vào bài viết với một hình ảnh rất đẹp, rất thật.

Trên đường đi, Mr. Old Man đã tưởng tượng ra một cuộc tái ngộ thật vui.
Sẽ gặp lại cô bán bánh xèo, cô bán mì Quảng, bà bán rau, anh bán đồ giả kim…
Những gương mặt quen mà tưởng như chỉ cần bước vào chợ là sẽ gặp lại ngay.

Nhưng đời thì hiếm khi đi đúng kịch bản.

Hai ông già, mỗi người dắt một chiếc xe đạp gấp, len lỏi vào chợ. Người trong chợ nhìn theo, tò mò:

– Đạp từ mô tới đây?
– Từ Đà Nẵng.
– Xa ghê rứa!
– Bây chừ Quảng Nam nhập với Đà Nẵng thành một nhà rồi, không xa.

Nói vậy cho vui.

Chứ thật ra, lần này Mr. Old Man đi xe buýt, xuống gần cầu Cửa Đại rồi mới đạp xe vào chợ — đỡ phải “gồng” như mấy năm trước.

Dự tính ban đầu là ghé ăn bánh xèo cho đã, rồi bất ngờ tặng quà.
Ai ngờ… quầy bánh xèo hôm đó trống trơn.

Hỏi thăm, mấy bà trong chợ chỉ rất nhiệt tình:

– Ra khỏi chợ, tới ngã tư có cái bưu điện, hỏi nhà cô Thúy bán bánh xèo — ai cũng biết.

Thế là hai ông lại dắt xe đi tìm.

Chợ vẫn vậy.
Vẫn cái không khí quê mùa, chậm rãi.
Vẫn còn đó những thứ hiếm nơi nào còn bán: đường bát, nồi đất, mấy cái bùng binh…
Như thể sáu năm qua chỉ là chuyện của riêng mình, còn chợ thì vẫn đứng yên.

Ra tới quán bún gần bưu điện, Mr. Old Man hỏi thăm.
Một anh thanh niên cười, chỉ tay:

– Chị Thúy đó tề.

Người phụ nữ quay lại, hơi ngạc nhiên, rồi nhận ra.

Còn Mr. Old Man thì… phải mất vài giây.

Cô hàng bánh xèo năm xưa giờ trông gầy hơn, da hơi xanh, và già đi một chút.

Mà cũng đúng thôi.

Sáu năm rồi.

Mr. Old Man nói, vừa với cô, vừa như nói cho những người xung quanh đang tò mò:

– Hôm nay tôi quay lại chợ Nồi Rang, có mang theo món quà này tặng em. Chắc em sẽ vui.

Rồi mở ba lô, lấy ra tấm ảnh.

Trong ảnh, cô gái đội chiếc mũ lưỡi trai trắng, đang đổ bánh xèo — trẻ trung, tươi tắn, và rất “ngầu”.

Chị Thúy cầm tấm ảnh, nhìn một lúc lâu.

– Bất ngờ quá. Ảnh đẹp lắm. Em cám ơn anh nghe.

Không ồn ào.
Chỉ là một khoảnh khắc đứng yên — giữa quá khứ và hiện tại.

Anh bạn đi cùng tranh thủ chụp vài tấm hình làm kỷ niệm cho một cuộc gặp lại… không hẹn trước.

Rời quán, hai ông đạp xe ra bến sông.
Ngồi xuống, nhâm nhi trà và cà phê mang theo.

Trước mặt là mấy con thuyền cắm sào, lặng lẽ neo bên bến.

Tự nhiên thấy thời gian ở đây không trôi theo kiểu mình vẫn nghĩ.
Nó chỉ lặng lẽ chảy qua, để lại người thì đổi thay, còn cảnh thì vẫn vậy.

Nghe đâu mấy trăm năm trước, nơi này từng là một thương cảng sầm uất.
Tàu buôn nước ngoài ghé vào mua nồi rang, mua nông sản, rồi đi.

Còn bây giờ, chỉ còn lại một ngôi chợ quê.

Và một tấm ảnh… vừa được mang trả.

___

Mr. Old Man

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  • Cô hàng bánh xèo chợ Nồi Rang

    Nhiều năm trước, khi Mr. Old Man còn đủ sức đạp xe lên rừng xuống biển, rong ruổi qua bao …
  • ĐI CHỢ NỒI RANG

    Tuần trước đạp xe đi Duy Vinh ngang qua mấy lò gạch cũ chụp một vài tấm ảnh về post lên fa…
Load More Related Articles
Load More By Mr Old Man
Load More In Articles

Check Also

Forged Documents in LCs – Rare, but Unforgettable

After many years working with Letters of Credit, I have come to a rather uncomfortable tru…