Articles Lifestyle Mr Old Man Mì Quảng hay mỳ Quảng – hỏi chơi, ai cũng trả lời thiệt By Mr Old Man Posted on March 18, 2026 7 min read 0 0 41 Share on Facebook Share on Twitter Share on Google+ Share on Reddit Share on Pinterest Share on Linkedin Share on Tumblr Hôm trước, Mr. Old Man nổi hứng làm một cuộc “khảo sát mini” rất đời thường: viết mì Quảng hay mỳ Quảng mới đúng? Tưởng thiên hạ sẽ ngán, vì suốt một tuần liền sáng nào Mr. Old Man cũng “rủ rê” bằng đúng một món – mì Quảng. Ai dè, càng mời càng đông. Hóa ra với người Quảng, món ni không có khái niệm “ăn hoài chán”. Trẻ hay già, trong làng hay ngoài phố, đã là mì Quảng thì… cứ gọi là tới. Mà đã ăn là phải cho ra cái chất Quảng. Nấu sai vị là bị càm ràm liền. Thiếu trái ớt xanh cũng đủ bị lắc đầu. Thành ra, khi Mr. Old Man hỏi chuyện i ngắn với y dài, bà con cũng không ngại “nhảy vô bình loạn” cho vui. Kết quả? Khá cân tài cân sức. Người chọn mì Quảng có. Người trung thành với mỳ Quảng cũng không ít. Và một phe rất đông thì tỉnh bơ: “i hay y chi cũng được, miễn ngon!” Ngay đầu hẻm nhà Mr. Old Man có chị bán mì Quảng, quê tận Phú Chiêm. Ngày nào chị cũng chở cả gánh mì từ quê lên, đều như vắt tranh. Mr. Old Man thử hỏi: — “Chị đánh vần chữ mì Quảng thử coi?” Chị cười hiền: — “Mờ i mi, quyền mì; quờ oang quoang, hỏi quoảng.” — “Rứa viết răng mới đúng?” Chị chỉ tay lên tấm bảng gỗ treo lủng lẳng: — “Ngó tề…” Trên bảng, hai chữ “mì Quảng” viết rõ ràng, không cần tranh cãi. Ngẫm lại, thấy câu chuyện cũng… nhẹ tênh. Hồi xưa học Linguistics, Mr. Old Man nhớ mãi một câu: “Language is speech, not writing.” Ngôn ngữ trước hết là lời nói, chữ viết chỉ là cách ghi lại. Người Quảng từ xưa tới nay vẫn nói “mì Quảng”. Còn viết i hay y – suy cho cùng – chỉ là chuyện ký âm, thói quen, và đôi chút “gu thẩm mỹ chữ nghĩa” của mỗi người. Nên thôi, quay về với chân lý giản dị nhất, cũng là ý kiến được like nhiều nhất trong khảo sát: Mì hay mỳ không quan trọng. Quan trọng là tô mì Quảng phải đúng điệu. Sợi mì phải ra sợi mì. Tôm thịt phải đậm đà. Rau sống phải đủ vị. Đậu phộng rang phải giòn. Bánh tráng phải bẻ nghe “rốp” một cái cho đã. Và đặc biệt… ớt phải cay cho ra cái chất Quảng. Còn nếu thiếu mấy thứ đó, thì đừng nói i với y— viết kiểu chi… cũng bị chê thôi —- Mr. Old Man