Articles Discovery on the cycling road Mr Old Man CHUYỆN TÌNH CHÀNG LÍNH MỸ VỚI CÔ GÁI VIỆT By Mr Old Man Posted on December 30, 2022 11 min read 0 0 2,031 Share on Facebook Share on Twitter Share on Google+ Share on Reddit Share on Pinterest Share on Linkedin Share on Tumblr Hùng vĩ đèo Hải Vân Tuần trước mình chia sẻ lên facebook hình ảnh đạp xe leo đèo Hải Vân, một người nước ngoài tên là R.I đã vào comment rằng ông ta đã từng qua cung đường này vào những năm 70 của thế kỷ trước trong thời gian ông tham gia quân đội Mỹ và làm việc tại Đài Viễn tin Sơn Trà. Đài viễn tín Sơn Trà 1968. Photo Rusty Leonard Đường lên đỉnh Sơn Trà trước 1975. Photo from the Internet R.I cho biết hồi đó ông mới 21 tuổi và đã phải lòng cô bồi phòng tên H, người đã một lần cứu sống ông khi ông bị một đồng đội nghiện hút đâm bằng dao găm lúc ông đang ngủ. Năm 1971 ông chuyển vào miền Nam rổi về Mỹ nhưng ông và H. vẫn thư từ cho nhau mãi đến năm 1975 mới mất liên lạc. Lá thư cuối cùng ông nhận được từ H. ghi thông tin và địa chỉ của người gửi là: N.T.H … Đông Kinh Nghĩa Thục, Đà Nẵng, Việt Nam. The envelop of the last letter R.I received from N.T.H Trong thư cô ấy viết: “Hãy trở lại và mang em đi!” Ông đã gửi cho cô ấy nhiều lá thư nhưng đều bị gửi trả lại. Ảnh minh họa. Photo from the Internet Hiện R.I đã 72 tuổi, đang sống tại Hana City, Illinois, Mỹ. Mặc dù thừa nhận đó là mối tình trong sáng và chưa đi quá giới hạn, ông vẫn luôn giằng co giữa việc giữ bí mật về chuyện tình này và ước muốn được biết cô ấy có còn sống không, đang ở đâu và muốn giúp đỡ bà ấy. Mình nói với R.I rằng ông ấy đã giữ bí mật hơn 50 năm, nếu thấy không tiện, ông ấy nên tiếp tục giữ kín nó như một kỷ niệm đẹp thời quân ngũ. Mãi đến mấy hôm sau ông mới trả lời: “Yes”. Chắc ông ấy đã suy nghĩ nhiều lắm ——— LAST BUT NOT LEAST Đài Viễn tin Sơn Trà hiện được vẫn đang hoạt động. Nó nằm bên tay phải cách Tháp DRT Sơn Trà chừng 250 m Đông Kinh Nghĩa Thục là tên đường trước 1975 nay là đường Ngô Gia Tự. Bà H. nếu còn sống thì năm nay cũng đã hơn 70 tuổi, có thể vẫn còn ở chỗ cũ đường Ngô Gia Tự (trước 1975 là đường Đông Kinh Nghĩa Thục) hoặc đâu đó gần sân vận động Chi Lăng và cũng có thể đã về quê sau 1975. Vì lý do riêng tư Mr. Old Man không đăng ảnh của R.I và H và bì thư có gi địa chỉ của cô H. Mr. Old Man gửi phiên bản tiếng Anh cho R.I và ông ấy đã đồng ý cho phép Mr. Old Man “publish” câu chuyện tình này lên facebook và blog của Mr. Old Man, dĩ nhiên, với tên được viết tắt và không sử dụng các hình ảnh ông cung cấp. ________ English version: A LOVE STORY BETWEEN A GI AND A VIETNAMESE GIRL (Both the Vietnamese and English versions were published with R.I.’s permission.) Last week, when I shared some photos on Facebook of cycling up Hai Van Pass, a foreign reader named R.I left a comment. He said he had traveled this same route in the early 1970s while serving in the U.S. Army as a microwave communications operator at Monkey Mountain Microwave Station. What began as a simple wartime memory slowly unfolded into something far more personal. At the time, R.I was only 21 years old. During his posting in Da Nang, he met and fell in love with a Vietnamese young woman named H., who worked as a hooch maid. It was H. who saved his life after he was stabbed in his sleep by a drug-addicted American soldier. In 1971, R.I was transferred to southern Vietnam and later returned to the United States. Despite the distance, he and H. continued to exchange letters regularly until 1975, when all communication suddenly ceased. The last letter he received from her bore the following sender’s address: “N.T.H … Dong Kinh Nghia Thuc Street, Da Nang, Vietnam” Inside, she wrote just one line: “Come back and take me with you.” R.I wrote back many times, but every letter was returned. Today, R.I is 72 years old, living in Hana City, Illinois, USA. He openly admits that their relationship was pure and never crossed any boundaries. Yet for more than fifty years, he has been torn between keeping the story hidden as a cherished memory and wanting to know whether H. is still alive, where she might be, and whether she may need his help. I told him that after keeping this story private for over half a century, if he felt uncomfortable, he could simply let it remain a beautiful memory of his military years. It took him several days to reply. His answer was just one word: “Yes.” He must have thought about it very carefully. —- Mr. Old Man,