Home Mr Old Man Articles Làm nhân viên ngân hàng có sướng không?

Làm nhân viên ngân hàng có sướng không?

12 min read
0
0
41

Sáng nay lướt Facebook, Mr. Old Man đọc được một bài viết của một anh bạn – giảng viên Đại học Ngân hàng. Bài viết không nói về KPI, không nói về lương thưởng, càng không nói về thành tích. Nó nói về ký ức của những đứa trẻ lớn lên trong gia đình mà cả bố lẫn mẹ đều làm ngân hàng.

Đó là một nỗi đau rất lặng.

Không phải đau vì thiếu tiền, mà đau vì thiếu người.

Thiếu những buổi chiều có người đón. Thiếu những bữa cơm đủ mặt. Thiếu sự hiện diện đúng lúc của bố mẹ – những người luôn bận, luôn mệt, luôn mang theo những con số chưa kịp nằm yên ở cơ quan về tận nhà.

Đọc tới đó, Mr. Old Man không phản đối. Vì điều ấy là có thật. Và nó đáng để người làm nghề ngân hàng phải dừng lại mà nghĩ.

Nhưng cũng chính vì từng làm ngân hàng mấy chục năm, từng chứng kiến đủ đầy cả vui lẫn mệt, Mr. Old Man nghĩ rằng câu hỏi “làm ngân hàng có sướng không?” không thể trả lời bằng một cảm xúc duy nhất, càng không nên kết luận bằng một lát cắt duy nhất của ký ức.

Sướng – và không sướng

Nói cho công bằng, nghề ngân hàng có những cái rất “sướng”.

Môi trường làm việc nhìn chung văn minh, sạch sẽ, mát mẻ.

Thu nhập và chế độ đãi ngộ so với mặt bằng xã hội là khá.

Danh xưng “nhân viên ngân hàng” vẫn là một thương hiệu cá nhân có trọng lượng.

Nhưng đổi lại, cái không sướng cũng không hề ít.

Áp lực KPI triền miên.

Rủi ro nghề nghiệp luôn rình rập.

Giờ làm việc kéo dài hơn luật định 1–2 tiếng là chuyện thường ngày.

Và đúng như anh giảng viên nói, có những giai đoạn – nhất là cuối năm – công việc không chỉ lấy thời gian, mà còn lấy cả năng lượng cảm xúc.

Hoạt động giao dịch bận rộn tại Vietcombank
Ảnh: VnEconomy

Tác động thật – nhưng không phải số phận

Mr. Old Man đồng ý một điều:

Nếu cả hai vợ chồng cùng làm ngân hàng, cùng mệt, cùng mang áp lực về nhà, mà không biết dừng lại, không biết quản trị cảm xúc, thì người chịu thiệt nhiều nhất rất có thể là con.

Nhưng từ đó để đi tới kết luận “banker đừng lấy nhau, không vui vẻ gì đâu” thì theo Mr. Old Man là hơi vội.

Thực tế mà Mr. Old Man chứng kiến suốt mấy chục năm cho thấy: đa số đồng nghiệp – dù một người hay cả hai vợ chồng đều làm ngân hàng – vẫn có cuộc sống gia đình ổn định. Sau vài năm làm việc nghiêm túc, nhiều người có nhà, có xe, con cái học hành đàng hoàng, trưởng thành tử tế.

Không phải vì nghề ngân hàng dễ.

Mà vì họ học được cách đặt lại thứ tự ưu tiên, nhất là khi bước qua những giai đoạn căng nhất của nghề.

Vấn đề không nằm ở nghề, mà ở cách sống với nghề

Nghề ngân hàng, cũng như nhiều nghề áp lực cao khác, có một loại rủi ro không nằm trong báo cáo, không trích lập được dự phòng. Đó là rủi ro cảm xúc.

Nhưng rủi ro ấy không tự động biến thành bi kịch. Nó chỉ trở nên nguy hiểm khi người trong cuộc mặc định rằng “nghề này nó phải thế”, và chấp nhận để công việc đi quá sâu vào đời sống riêng.

Kết lại, nói thật lòng

Làm ngân hàng không phải là thiên đường.

Nhưng cũng không phải là nghề đáng để mang tiếng “lấy nhau là không hạnh phúc”.

Nếu có một ngày phải đi làm xuyên lễ, xuyên Tết, đừng vội nghĩ mình là người khổ nhất. Nhìn ra ngoài một chút, bạn vẫn đang sướng hơn rất nhiều người.

Và nếu đã chọn nghề này, thì có lẽ điều quan trọng nhất không phải là bỏ nghề, mà là học cách giữ lại sự hiện diện cho gia đình, để con cái lớn lên không phải học kỹ năng “tự làm đầy khoảng trống” quá sớm.

___

Mr. Old Man, 04.01.2026

At Traditional Café

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Load More Related Articles
Load More By Mr Old Man
  • MR. OLD MAN HỌC NGÔN NGỮ GEN Z

    Chắc không ít bậc phụ huynh đã từng (vô tình hay cố ý) liếc qua màn hình điện thoại của co…
  • Năm cây và trăm cây

    Ngày xưa, nói với mình hay với bạn đồng hành câu quen miệng là: ráng đủ trăm cây cho đẹp. …
  • MỞ HÀNG NĂM 2026 VUI VẺ

    Ngày đầu năm 2026, Mr. Old Man “mở hàng” theo cách không thể vui hơn. 5:00 sáng vừa mở mắt…
Load More In Articles

Check Also

MUST COURIER RECEIPT INDICATE CONTRACT NUMBER AND DATE?

  Intro In LC practice, refusals often arise not because a document is missing, but b…